Tuyển Tập Những Bài Thơ Về Sông Hương - Huế

Thảo luận trong 'Thơ - Văn Học' bắt đầu bởi Admin, 11 Tháng bảy 2019.

  1. Admin

    Admin Cho đi là còn mãi Thành viên BQT Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,965
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Sông Hương xứ Huế đã bao đời miệt mài làm nên những nét tinh tế và độc đáo của văn hóa Việt Nam. Đó là dòng chảy giao hòa và dung hợp của nét văn hóa truyền thống dân gian với văn hóa cung đình với những con người Huế với những nét đặc trưng không lẫn với bất cứ nơi nào về giọng nói, tiếng cười, điệu hò và những món ăn Huế hấp dẫn.

    Thơ ngắn về sông Hương

    Nếu như chẳng có dòng Hương

    Câu thơ xứ Huế Đánh rơi nữa chừng


    Dưới đây là tuyển tập những bài thơ hay nhất của nhiều tác giả viết về sông Hương

    [​IMG]

    Đêm Khuya Tự Tình Với Sông Hương

    Bây giờ chỉ có đôi ta

    Bao nhiêu tâm sự Hằng Nga biết rồi

    Thủa nước non đến hồi non nước

    Sông Hương đành xuôi ngược đông tây

    Soi lòng chỉ có đám mây

    Đám mây phú quý những ngày lao đao

    Sao mặt sông xanh xao ra dáng

    Sao tình sông lai láng khôn ngăn?

    Vì ai lắm nỗi chứa chan

    Hay còn đợi khách quá giang một lần

    Này thử hỏi, thuyền nan thả lá

    Thuyền ai đây nấn ná bấy lâu?

    Mặc ai khanh tướng công hầu

    Không thèm chung đỉnh, lưng bầu gió trăng

    Sao trời đất đãi đằng ra thế?

    Sao mưa nguồn chớp bể luôn đêm?

    Trong thành yến ẩm vui thêm

    Tiếng ca lanh lảnh lọt rèm rèm thưa

    Sông Hương hỡi, xuân vừa tơ liễu

    Cả trăm hoa hàm tiếu nhởn nhơ

    Vì đâu nước chảy lững lờ

    Hay cho thế sự cuộc cờ chiêm bao

    Ghét xa mã nao nao uốn khúc

    Giận thời gian những lứa xuân xanh

    Nhà ai khiêu vũ năm canh

    Hơi men sực nức dưới thành đô xưa

    Sao tức tối trôi bừa đi mãi

    Chẳng buồn nghe cô lái thở than

    “Thuyền em đậu bến Hương Giang

    Chờ người quân tử lỡ làng tình duyên”

    Thuyền lặng lẽ nằm yên với bóng

    Nước sống xuôi dợn sóng bến thuyền

    Trong thành ngủ chết con đen

    Khoá xuân bỏ lỏng đến then chẳng gài

    Hãy trông thử đền đài dinh thự

    Dấu xưa, xưa tình tứ làm sao

    Ô hay! Sóng chảy dạt dào

    Chiếc thuyền vô định tạc vào bến mê

    Sao trai gái đi về trong mộng

    Mà sông Hương chẳng động niềm riêng

    Trong thành để lạnh hương nguyền

    Tiếng gà gáy nguyệt láng giềng còn say.

    Hàn Mặc Tử


    Tiếng Hát Sông Hương

    Trên dòng Hương Giang

    Em buông mái chèo

    Trời trong veo

    Nước trong veo

    Em buông mái chèo

    Trên dòng Hương Giang


    Trăng lên trăng đứng trăng tàn

    Đời em ôm chiếc thuyền nan xuôi dòng

    Thuyền em rách nát

    Mà em chưa chồng

    Em đi với chiếc thuyền không

    Khi mô vô bến rời dòng dâm ô!


    Trời ôi, em biết khi mô

    Thân em hết nhục giày vò năm canh

    Tình ôi gian dối là tình

    Thuyền em rách nát còn lành được không?


    Răng không, cô gái trên sông

    Ngày mai cô sẽ từ trong ra ngoài

    Thơm như hương nhụy hoa lài

    Trong như nước suối ban mai giữa rừng.

    Ngày mai gió mới ngàn phương

    Sẽ đưa cô tới một vườn đầy xuân

    Ngày mai trong nắng trắng ngần

    Cô thôi sống kiếp đày thân giang hồ

    Ngày mai bao lớp đời dơ

    Sẽ tan như đám mây mờ đêm nay

    Cô ơi tháng rộng ngày dài

    Mỏ lòng ra đón ngày mai huy hoàng

    Trên dòng Hương Giang..

    Tố Hữu


    Sông Hương

    Đặt mình trên con nước, đầu hướng về biển, anh trôi đi

    Cùng hình bóng các đền đài, những cạm bẫy của thời gian, nước mắt

    người đã chết

    Anh trôi đi cùng phù du phiêu sinh vật, những tiếng chuông không ngày về

    Những ngọn cỏ khô không nguồn gốc, những người mẹ đắm đò,

    những câu mái nhì mất tích

    Anh trôi đi với trận bão năm Thìn, nhịp cầu bị đánh sập năm Thân

    Những cây bèo tím


    Sông Hương

    Con sông của những người ra đi và trở lại

    Đưa anh qua những ngày bình an như bàn tay mẹ

    Không nỗi đau đớn nào sông không rửa sạch với từng giọt nước ngời sáng

    Không một cơn khát nào không được san sẻ bằng vị ngọt thần thánh

    Người có đủ nước cho những cánh đồng, đủ tôm cá cho phiên chợ sớm Diên Trường, đủ nước mặn cho những ao tôm ngoài cửa Thuận

    Người đủ phù sa để làm nên một châu thổ không có trên bản đồ

    Nhưng mãi mãi phì nhiêu trong tâm hồn người xa xứ

    Người là bùn, là mây, là bến, là hành trình của nước không dừng lại một ngày


    Những đêm mất ngủ

    Anh nằm cong như một con thuyền neo trên sông

    Anh nghe nước chuyện trò

    Về cánh rừng nguyên sinh trên động Mang Chang với những cây trầm khổng lồ

    Những con cá chình không bao giờ chết trong những hang sâu Thác Ông,

    Thác Mụ

    Những bãi cát thơm hương thạch xương bồ

    Ngững tiếng gầm bị nén lại của thuỷ điện Tả Trạch


    Anh trôi đi,

    Không bắt đầu, không kết thúc, không bờ bến

    Anh mang tự do của nước đến với cuộc đời

    Như sông, từ hữu hạn đến vô hạn

    Để mãi mãi có mặt

    Để sống

    Bên người

    Phải chăng, Sông Hương?

    Nguyễn Khoa Điềm


    Đi cùng sông Hương

    Vô tư chảy

    Vô tư xanh

    Thu cả hồn trời mà chẳng biết!

    Những ngôi sao lặng im

    Vời vợi soi nhau

    Tinh nghịch trốn tìm


    Lặng yên xanh

    Giấu lòng mình xao đọng

    Bởi biết đời

    Sắc sắc - không không


    Đi dọc sông Hương

    Đi cùng sông Hương

    Tôi như đứa trẻ con bị lạc

    Ngu ngơ trôi

    Quên cả phố nhà

    Như cơn gió

    Không biết nơi dừng lại

    Cứ theo sông

    Vỗ mãi tới trời xa


    Nếu được lạc cùng sông

    Xin lạc mãi

    Để hồn trôi êm ái khúc du ca

    Lâm Thị Mỹ Dạ

    [​IMG]

    Chiều Hương Giang

    Sau chiều nay, còn buổi chiều khác nữa,

    Có thể mây cao, có thể nắng vàng,

    Cơn gió thổi những buổi chiều chưa tới

    Tóc bao người bay rợi cả không gian..


    Nhưng chiều nay, con bò gặm cỏ,

    Bên dòng sông, như chưa biết chiều tan.

    Tôi với nó lặng im, bè bạn

    Mắt nó nhìn dìu dịu nước Hương Giang.


    Những buổi chiều, những buổi chiều quê hương,

    Tôi đã sống và tôi chưa được sống,

    Nhưng chiều nay, vô tình trong nắng muộn,

    Mắt tôi nhìn trong suốt nước Hương Giang..

    Nguyễn Khoa Điềm


    Vái Sông Hương

    Quỳ xuống đất ông Quán vái sông Hương

    Dù sông Hương chảy lững lờ

    Trăng hoàng cung đỏ úa

    Đêm Huế hầm hập gió

    Giọt nước mắt rơi vào giấc mơ


    Rồi một mình ông xuống đò

    Áo khuy vải, chân xỏ guốc

    Tìm về người đàn bà bên bến nước

    Chén rượu Chuồn ngọn lửa xanh


    Trái tim chậm rãi tỏ tình

    Chậm rãi khóc tóc râu đã bạc

    Người đàn bà không còn trên bến nước

    Tiếng chuông chùa Thiên Mụ vọng rồi im.

    Ngân Vịnh


    Chơi thuyền trên sông Hương

    Tình yêu trong lúc ngẩn ngơ

    Bỗng dưng vớ được câu thơ làm thuyền

    Bấy giờ vừa lúc trăng lên

    Thuyền tôi ở giữa bốn bên chuông chùa

    Bấy giờ sóng cứ ru đưa

    Làm thuyền tôi đắm sao chưa đắm thuyền?

    Đồng Đức Bốn


    Bốn chiếc cầu bắc ngang sông Hương

    Em đưa tôi qua Bạch Hổ, Tràng Tiền

    Vô cớ đứng tần ngần trên cầu Mới

    Sông Hương mùa này trong thấy đáy

    Nước về xuôi gió lại ngược lên ngàn


    Em đánh số cho cầu theo tuổi nó

    Số một

    Số hai..

    Số ba chen vào giữa


    Xin em đếm lại

    Bốn, ba, hai..

    Không lẽ em quên chiếc cầu số một

    Chiếc cầu treo cổ nhất

    Chiếc cầu dải yếm bắc từ xưa!

    Nguyễn Duy


    Đêm sông Hương

    Bây chừ gõ chén sông Hương

    Lanh canh phách nhịp bốn phương cung đình

    Một suông trăng ở Hoàng Thành

    Một trăng suông nhạt chòng chành dưới sông

    Xáng xề cái nhịp thi cong

    Cái chân ai bước giữa vòng nam ai

    Rượu nâng sóng nhạc ngang mày

    Em lững thững giữa đêm bày chiếu hoa

    Xáng xề sông đổ về xa

    Xáng xề phách nhịp đổ qua hồn mình

    Ai ngâm khúc nhạc cung đình

    Để ai thương cả Hoàng thành cỏ rêu..

    Thạch Quỳ

    [​IMG]


    Trên dòng sông Hương

    Đến Huế anh sẽ làm vua

    Em làm ái thiếp cho vừa một đôi

    Thuyền rồng hai đứa dạo chơi

    Sông Hương xanh biếc núi ngồi thông reo

    Hoàng hôn buông tím miền yêu

    Vua quên cả buổi thiết triều hôm nay

    Tiếng chuông Thiên Mụ đâu đây

    Giật mình tỉnh mộng gió lay mạn thuyền

    Doãn Kim Oanh


    Em với dòng sông Hương

    Thương cô gái Huế mộng mơ

    Trong tà áo tím bên bờ Hương Giang

    Cười tươi đôi mắt mơ màng

    Cho anh say đắm ngỡ ngàng Huế thương


    Em thướt tha giống dòng Hương

    Dịu dàng nón lá bên đường áo bay

    Văn Lâu xanh biếc hàng cây

    Cho anh xuống với đò đầy chưa em


    Xuôi theo dòng nước êm đềm

    Về thăm thôn Vỹ bên thềm ngói son

    Hàng cau khóm trúc lối mòn

    Biết cô thôn nữ có còn nhớ không


    Bao năm sao vẫn chưa chồng

    Chờ ai em để trầu không héo tàn

    Một mình với chiếc thuyền nan

    Người đi bỏ lại bẽ bàng tình xưa


    Một chiều trên bến đổ mưa

    Có người lữ khách em đưa ngỏ tình

    Cho em nhớ bóng nhớ hình

    Giờ đây em vẫn một mình bơ vơ


    Dòng Hương uốn khúc nên thơ

    Cô đơn em vẫn đợi chờ bên sông.

    Nguyễn Đình Huân


    Chiều sông Hương

    Nắng vàng khẽ lướt trên sông

    Thôn quê khói tỏa bềnh bồng theo mây

    Con đò đậu bến chiều nay

    Vu vơ ngọn gió lắt lay sóng trào


    Vẳng nghe câu hát ngọt ngào

    Ru chiều êm ái, lời trao dịu dàng

    Hồn quê đậm nét thu sang

    Ngẩn ngơ những chiếc lá vàng bay bay


    Hai bờ in bóng hàng cây

    Nước xanh thêm biếc hoà mây lững lờ

    Cảnh chiều, đẹp quá nên thơ

    Sông Hương dịu mát, tôi chờ bước em

    Lê Hoàng


    Sông Hương tự tình

    Anh về ghé lại bến Vân Lâu

    Một thoáng sông Hương nét đậm màu

    Đó bóng công viên ngày gặp gỡ

    Đây hình ghế đá buổi chờ nhau

    Phương nào lỗi hẹn làm xuân úa

    Chốn ấy lầm tin khiến nắng nhàu

    Tự khúc đôi câu lòng vẫn đợi

    Cho dù ảo mộng chợt tan mau.

    Lê Hoàng


    Hương giang tình lặng

    Anh vẫn hỏi rằng

    Có phải Huế yêu thương

    Tắm nước sông Hương cho tóc em xanh màu theo năm tháng

    Con sóng vơi đầy … bến xưa còn nhớ mãi

    Nhung nhớ chữ tình đời đò dọc trôi xa


    Sông chảy êm đềm

    Như một bản trường ca

    Dịu dàng đại ngàn đắm say bao ghềnh thác

    Em buông mái chèo xuôi dòng đêm trăng mãn

    Rung cảm nghẹn ngào êm ả bóng đỗ quyên


    Ráng hoàng hôn chiều

    Nhuộm bóng khúc sông xanh

    Quyến luyến bước chân phiêu bạt kẻ lữ hành

    Thuyền lững lờ trôi mong manh màn sương lạnh

    Vang điệu trầm buồn mỏng mảnh khúc Nam ai.

    Phú Sĩ


    Bình minh tả trạch sông Hương

    Sớm an lành.. xứ Huế thật mộng mơ

    Tia nắng mới chan hòa trong nhịp thở

    Dòng sông nhỏ mang tình yêu nỗi nhớ

    Chảy xuôi nguồn một thuở mãi khôn nguôi


    Ta yêu nhiều trong cảnh sắc đầy vơi

    Bình minh sớm bên đời kia yên ả

    Đàn cò trắng chập chờn nghiêng cánh hạ

    Cạnh đàn trâu thong thả giữa góc đồi


    Ta buông hồn trong cảnh sắc chơi vơi

    Ru cảm xúc vào trời mây lẳng lặng

    Ôi thật tuyệt! Bình minh đầy hoa nắng

    Huế an lành một sáng đẹp tinh khôi.

    Lê Hoàng


    Hương Ca

    Hò ơi! Ai lên đốn củi Nam Hòa

    Nhớ mang cá mắm của miền Thuận An

    Sông Hương với núi Ngự Bình

    Núi sông sóng nước đượm tình nước non


    Sông Hương nước chẩy đôi bờ

    Trường Tiền nối nhịp đoàn viên nỗi niềm

    Nàng tiên xứ Huế mộng mơ

    Trường Tiền mấy nhịp nên thơ có nàng


    Trên sông dòng nước lững lờ

    Thuyền ai qua bến nên thơ tuyệt trần

    Thuyền chiều tựa cảnh thần tiên

    Trường Tiền đến chốn Bồng Lai gặp nàng


    Trên sông sóng nước hững hờ

    Nghe câu ca Huế thắm tình cố đô

    Thuyền ai lướt bến về mô?

    Bao Vinh, Vỹ Dạ đôi dòng biển khơi


    Thuận An tới bến hoàn ca

    Hết câu mái đẩy chạnh lòng cố nhân

    Tiều phu ngư phủ đôi niềm

    Nam Hòa cửa Thuận hương ca ngút ngàn.

    Hoài Trung
     
    Chỉnh sửa cuối: 12 Tháng bảy 2019
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...