Những Bài Thơ Hay Nhất Về Hoa Bỉ Ngạn

Thảo luận trong 'Thơ - Văn Học' bắt đầu bởi Admin, 13 Tháng chín 2019.

  1. Admin

    Admin Cho đi là còn mãi Thành viên BQT Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,965
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Hoa Bỉ Ngạn còn có tên gọi khác là Mạn Châu Sa Hoa là loài hoa biểu tượng cho sự chờ đợi, chung thuỷ trong tình yêu. Hoa bỉ ngạn còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương”

    Truyền thuyết kể lại rằng đây là loài hoa duy nhất mọc trên con đường dẫn tới hoàng tuyền, trước khi linh hồn bước qua cầu Nại Hà bắc ngang bên bờ Vong Xuyên sẽ gửi lại toàn bộ hồi ức của mình vào trong hoa Bỉ Ngạn, loài hoa mọc đầy 2 bên bờ Vong Xuyên. Dù là đau khổ đến tận cùng, nhớ nhung hay yêu thương thắm thiết tất cả đều gửi lại vào trong đoá hoa Bỉ Ngạn. Còn một điều vô cùng đặc biệt ở hoa Bỉ Ngạn nở hoa thì không có lá, có lá thì lại không có hoa, hoa lá muôn đời mãi mãi không được gặp nhau, giống như tình yêu bị chia cắt vĩnh viễn.

    [​IMG]

    Những bài thơ hay nhất về hoa bỉ ngạn

    Bỉ Ngạn rực rỡ bay trong gió

    Hoa đỏ không lá buồn bi thương

    -

    Chốn Hoàng Tuyền ngăn hai bờ sinh tử

    Bỉ Ngạn hoa nhuộm đỏ dòng Vong Xuyên

    Mạnh Bà thang ai quên quên nhớ nhớ

    Cầu Nại Hà sao nặng bước chưa qua?

    -

    Hoa nở ngàn năm, hoa Bỉ Ngạn

    Hoàng tuyền huyết nhuộm, nỗi bi thương

    Vô hoa hữu diệp, vô tương ngộ

    Vạn kiếp luân hồi, vạn vấn vương

    -

    Lòng đã nở một nhành hoa Bỉ Ngạn

    Nhìn Vong Xuyên đưa tiễn mấy dòng trôi

    Cánh mong manh trói đời ta vô ảnh

    Bờ nhân duyên xa tít tắp chân trời

    -

    Ngọn hoa đăng chẳng thể hoà cùng gió

    Tấm chân tình lưu giữ mãi nơi đây

    Sắc Bỉ Ngạn thêm một lần nhuộm đỏ

    Nay Thất Tịch Trời sẽ đổ cơn mưa

    -

    Mạn Châu Sa một thân hoa đỏ thắm

    Lộ hoàng tuyền cũng lắm bóng người qua

    Lai sinh kiếp đã không thể chung bước

    Đến kiếp này nguyện cùng người chung đôi

    -

    Vang đâu đây tiếng than dài lạnh lẽo

    Mang hư vô hoá về với trăng tàn

    Thân như ảo phút chốc hoá mây bay

    Tiếc nỗi lòng nên chút tình vương loạn

    [​IMG]

    Bờ Vong Xuyên, cầu Nại Hà

    Người hờ hững bước, tình ta héo tàn

    Tình là gì, là oán than

    Vương vấn làm chi, vỡ tan cõi lòng

    -

    Bỉ Ngạn mãi mãi nở không thấy lá

    Dòng Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao

    Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà

    Cố nhân cười chặt đứt một hồi duyên

    -

    Hẹn ước cùng nhau ngắm hoa Bỉ Ngạn

    Đến khi hoa nở, đỏ khắp chân trời

    Lời hứa còn đấy, nhưng người ở đâu?

    -

    Bờ Vong Xuyên lạnh lẽo

    Hoa Bỉ Ngạn vương hương

    Kiếp này lỡ đau thương

    Kiếp sau còn mong gặp

    -

    Bỉ Ngạn hoa hoàng hoàng cả khe núi

    Đại phong thổi bạt ngàn cánh lạc hoa

    Thân diệp sắc, hoa khai không thấy lá

    Lá đâm trồi, hoa rơi rụng xác xơ

    -

    Bỉ Ngạn hoa mang màu tươi của máu

    Nhuộm hoàng tuyền một sắc đỏ đau thương

    Khi đã yêu bất chấp đạo luân thường

    Cũng không quản ngàn năm chưa gặp gỡ

    -

    Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ đối diện

    Bờ Vong Xuyên vậy mà cũng quên sông

    Đứng trước cầu Nại Hà làm sao biết

    Đá tam sinh, ghi chép hết ba đời

    -

    Ngẩng lên trời than sao trời ly biệt

    Cho cả hoa vô tri cũng lệ sầu

    Sương đêm buông ướt nhoà trên mái tóc

    Theo đêm kia bất giác hoá lạnh lùng

    -

    Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn

    Hoa chờ một người, yêu tận tâm can

    Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở

    Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên


    Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp

    Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền

    Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu

    Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?


    Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất

    Có hoa không lá, có lá không hoa

    Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi..

    [​IMG]

    Ái tình là chi, mà đem theo đau khổ?

    Nhớ nhung là gì, mà làm người bi thương?

    Duyên phận trái ngang, làm nồng tình lỡ dở

    Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp thương

    Chấp nhất nặng sâu, không thể xóa

    Tình cảm khắc cốt, làm sao tan?

    Đời đời kiếp kiếp, mang nỗi nhớ

    Ngàn năm luân chuyển, vẫn còn si

    -

    Bỉ Ngạn mãi mãi nở không thấy lá

    Dòng Vong Xuyên nước sâu tựa trời cao

    Sương Giang Nam mưa bụi phủ Nại Hà

    Cố nhân cười chắt đứt một hồi duyên.

    -

    Bỉ Ngạn ngàn năm nhớ

    Bỉ Ngạn ngàn năm thương

    Màu hoa tươi rực rỡ

    Sao mang vẻ tang thương?

    -

    Bỉ Ngạn ngàn năm hoa vẫn nở

    Hương toả ai oán khắp nhân gian

    Hỏi rằng ra đi nàng còn nhớ

    Một đoạn tình duyên đã lỡ làng?

    -

    Bỉ Ngạn ơi Bỉ Ngạn

    Đỏ rực cả một phương

    Ưu tư này ai thấu?

    Tang thương này ai mang?

    -

    Kiếp này đã biết chuyện kiếp trước

    Đá tam sinh đầy đủ cả họ tên

    Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ đối diện

    Chỉ thấy hoa lại chẳng thấy lá đâu

    -

    Hoa bỉ ngạn ở bên bờ vong xuyên

    Tình ái như khói qua tầm mắt

    Đi qua ánh trăng vạn thế

    Cuối cùng cũng chỉ đến cửu tuyền

    -

    Hoa nở là duyên, hoa tàn là nghiệt

    Người đến là phúc, người đi là phận

    Duyên sâu thì hợp, duyên mỏng thì tan

    Vạn pháp do duyên, vạn sự tuỳ duyên

    Không cưỡng cầu, không đau khổ!

    [​IMG]

    Bỉ Ngạn hoa

    Một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn

    Hoa diệp vĩnh bất tương kiến

    Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử

    -

    Hoa nở ngàn năm chẳng thấy lá

    Lá ngẩng đầu lại chẳng thấy hoa đâu

    -

    Mạn Đà La theo về cõi phật

    Mạn Châu Sa ở lại cạnh hoàng tuyền

    Nguyện dùng thân giúp người lưu hồi ức

    Giúp vong linh đang lạc lối trở về

    -

    Nhân gian đắm mộng say tình

    Ai hay duyên hết thì tình cũng tan

    -

    Nơi chân trời cỏ lạ bao phủ

    Cô đơn rơi lệ người không ở lại

    Bỉ ngạn rực rỡ bay trong gió

    Hoa đỏ không lá buồn bi thương

    -

    Trầm trong suối mộng vô minh

    Giá băng bỉ ngạn u tình xót xa

    Nước trôi vùi dập cánh hoa

    Trăng thề khoác lệ sương sa nẻo về

    -

    Mạnh Bà thang vừa uống xong

    Đau đớn tiêu tan phá vòng chấp niệm

    Dứt tình duyên, phận dứt điểm

    Huyết lệ lại rơi, vấy nhiễm bạch đào

    -

    Ngạn u sầu nở rộ chốn vong xuyên

    Một kiếp tình chung với ưu phiền

    Duyên mình xin gửi theo gió lạnh

    Chờ đợi nhanh rồi cũng qua thôi

    [​IMG]

    Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn

    Hoa chờ một người yêu tận tâm can

    Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dỡ

    Số mệnh sắp đặt vạn kiếp chẳng nên duyên

    Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệp

    Nguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền

    Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu

    Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

    Chỉ nguyện là thân hoa mọc trên đất

    Có hoa không lá, có lá không hoa

    Lặng nhìn nhân thế lặng đời trôi.

    -

    Bỉ Ngạn ngàn năm hoa vẫn nở

    Mạnh Bà ngàn năm vẫn chờ người.

    -

    Thuốc một thang chứa tám giọt lệ

    Đau khổ biệt li chờ đợi ai

    Cành với lá vô vọng gặp lại

    Ta cùng chàng vạn kiếp bất thành duyên

    -

    Ước chi mộng gặp ấy xa xôi

    Cũng quên mong nhớ đến vô hồn

    Máu còn thắm mãi tình chưa tận

    Ngàn năm lại nữa ngàn năm trôi

    -

    Vong Xuyên tiễn cuộc phân li

    Tàn hoa Bỉ Ngạn bất phân hồng trần

    Trăm năm giấc mộng trầm luân

    Ai xui ta đến thế nhân tuyệt sầu

    -

    Vốn dĩ đã đau thương đến cùng cực

    Sao còn nở để mê hoặc chúng sinh?

    [​IMG]

    Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn

    Hoa vừa nở, lá đã vội tan

    Lá vừa chớm mọc, hoa lại rụng

    Có lá không hoa

    Thấy hoa không lá

    Chung một rễ mà chẳng thể gặp

    Ở rất gần mà cũng rất xa

    Cứ nhớ thương mà ôm sầu thương nhớ

    Vạn kiếp luân hồi, vạn kiếp bi

    -

    Tương tư bỉ ngạn vẫn ôm

    Dù cho ngàn kiếp, vẫn vương tơ lòng

    -

    Đường hoàng tuyền hững hờ chấp niệm

    Vong Xuyên hà chia cắt tình duyên

    Hoa Bỉ Ngạn thê lương chẳng thấu

    Nại Hà cầu đá phủ rêu phong

    -

    Bỉ ngạn hoa màu rực máu

    Ta đứng trên cầu, đau thấu tim gan

    Huyết lệ rơi, nát tâm can

    Mà người chẳng nhìn, mênh mang xa lạ


    Bờ Vong Xuyên, Cầu Nại Hà

    Người hờ hững bước, tình ta héo tàn

    Tình là gì? Là oán than

    Vương vấn làm chi, vỡ tan cõi lòng


    Mạnh Bà thang, uống vừa xong

    Đau đớn tiêu tan, phá vòng chấp niệm

    Dứt tình duyên, phận dứt điểm

    Huyết lệ lại rơi, vấy nhiễm bạch bào


    Huyết sắc hồng, vương vì sao

    Hoàng hôn diêm phủ, nôn nao cõi tình

    Tình là gì? Là oán tinh

    Ta vương nhưng người, lặng thinh chối từ

    -

    Bỉ Ngạn hoa nở bên bờ minh giới

    Vong Xuyên hồ nơi lạnh lẽo xa xôi

    Đường hoàng tuyền sinh tử chia đôi

    [​IMG]

    Bỉ ngạn ngàn năm nhớ

    Bỉ ngạn ngàn năm thương

    Màu hoa tươi rực rỡ

    Sao mang vẻ tang thương?

    Bởi nàng hoa, chàng lá

    Ngàn kiếp chẳng bên nhau

    Bởi nàng hoa chàng lá

    Vạn kiếp nhớ nhung nhau

    Bỉ Ngạn Bỉ Ngạn Bỉ Bỉ Ngạn

    Bỉ Ngạn, hoa, lá vô tương ngộ

    Bỉ Ngạn hoa lá chung gốc không chung cành

    Hoa nở nghìn năm không lá

    Lá mọc nghìn năm chẳng đợi hoa

    Vong Xuyên sông in bóng cuả nàng

    Mạnh Bà than ai quên quên nhớ nhớ?

    Cầu Nại Hà vẫn đó nghìn thu,

    Nàng vẫn đợi, vẫn chờ

    Đã đợi, đã chờ một kiếp

    Sao vẫn không từ bỏ?

    Vẫn cứ lưu luyến hoài mối tình trái ngang

    Bỉ ngạn ơi bỉ ngạn!

    Đỏ rực cả một phương.

    Ưu tư này ai thấu?

    Tang thương này ai mang?

    Nàng nơi đây thương nhớ

    Chàng nơi đây đợi mong

    Qua vạn năm luân thế

    Vẫn mãi một màu hoa.

    -

    Nhỏ giọt cô đơn trên Bỉ Ngạn

    Những cánh mong manh tựa tơ trời

    Đêm hóa tình riêng cùng minh nguyệt

    Soi chiếu hồng trần.. cánh hoa rơi

    -

    Đường xuống hoàng tuyền mới thấy thôi

    Sao cùng người ngọc ngắm hoa rơi

    Mang hoa, anh nguyện về dương thế

    Dẫu mãi phiêu linh chẳng luân hồi

    -

    Hoa Bỉ Ngạn U sầu nở rộ chốn vong xuyên

    Một kiếp nhà chung với ưu phiền

    Duyên mình xin gửi theo gió lạnh

    Chờ đợi nhanh rồi cũng qua thôi

    Ước chi mộng gặp ấy xa xôi

    Cũng quên mong nhớ đến vô hồn

    Máu còn thắm mãi tình chưa tận

    Ngàn năm lại nữa ngàn năm trôi

    -

    Cho ta một chén vong tình thuỷ

    Đổi lấy một đời không bi thương

    Thẫn thờ lúc tỉnh lúc mê

    Máu theo nước mắt, hồn về chiêm bao

    [​IMG]

    Hoa bỉ ngạn

    Có hoa không lá

    Có lá không hoa

    Ngàn năm hoa nở, ngàn năm hoa tàn

    Ngàn năm lá mọc, ngàn năm lá tan

    Lá và hoa không gặp dẫu một lần

    Ôm thương nhớ, ngàn kiếp vấn vương

    Một mối tình đậm sâu còn dang dở

    Cầu Nại Hà không làm nhụt chí

    Canh Mạnh Bà chẳng thể khiến ta quên


    Thiếp vẫn chờ, vạn kiếp luân chuyển

    Chẳng thể làm con tim này nguôi ngoai

    Hóa thành cây mạn châu sa rực rỡ

    Lá và hoa vĩnh viễn không tương phùng

    Ngàn năm, lại ngàn năm trôi

    Lúc hoa nở, là lúc lá tan

    Lúc lá mọc, là lúc hoa tàn

    Cố đến mấy, vẫn chẳng thể sửa mệnh

    Đành nuốt nước mắt ngược vào tim

    -

    Mộng trong Bỉ Ngạn lưu ly

    Tình riêng một giấc hoa phi hồng trần

    Ảo ảnh nan buộc trầm luân

    Đêm rơi nước mắt nguyệt, vân diệc sầu

    -

    Vong xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu

    Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?

    Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất

    Có hoa không lá, có lá không hoa

    Lặng nhìn nhân thế, lặng nhìn đời trôi

    Một ngàn năm ra lá

    Một ngàn năm ra hoa

    Mãi mãi không bao giờ

    Hoa lá được cạnh nhau

    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 13 Tháng chín 2019
  2. Đang tải...
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...