Những Câu Chuyện Về Sự Kiêu Ngạo

Thảo luận trong 'Sách Truyện' bắt đầu bởi Thuỳ Chi, 27 Tháng sáu 2020.

  1. Thuỳ Chi

    Thuỳ Chi New Member Thành viên BQT

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    57
    15
    Những câu chuyện về tính kiêu ngạo

    Kinh Dịch viết: Đạo của Trời là rút bớt chỗ dư thừa mà bồi đắp chỗ thiếu hụt; Đạo của đất đai là chỗ cao lồi thì bị xói mòn còn chỗ trũng thấp thì được đắp bồi; Đạo quỷ thần thì trừng phạt kẻ ngạo mạn, ban phước cho người khiêm tốn; Đạo của người thì tự mãn bị ghét còn khiêm hạ được thương. Cái giá của sự kiêu ngạo phải trả là rất lớn.

    Chiến mã và con lừa già

    Có một con chiến mã trẻ tuổi đã sẵn sàng ra chiến trường với bộ yên cương lục lạc tuyệt đẹp trên mình đang phi nước kiệu trên đường, tiếng vó ngựa phi vang nghe như tiếng sấm dội. Một con lừa già đáng thương với đồ đạc chất đầy trên lưng cũng đang chầm chậm bước đi trên con đường đó.

    Nhìn thấy con lừa già đang lê từng bước nặng nhọc, chiến mã trẻ tuổi cất giọng nói:

    Tránh đường cho ta đi, nếu không ta sẽ giày ngươi xuống đám bụi đường bây giờ!

    Con lừa già tội nghiệp cuống cuồng tránh đường, con chiến mã lại tiếp tục phóng đi đầy kiêu hãnh.

    Một thời gian sau, khi đang ra trận con chiến mã bị bắn trúng vào mắt. Vì không còn phù hợp để phục vụ trong quân đội nữa, nên người ta tháo bộ yên cương và lục lạc của nó ra. Rồi nó bị bán cho một người nông dân, bác nông dân thường bắt nó phải chở rất nhiều đồ đạc trên lưng.

    Một ngày, con lừa già ngày nào gặp lại con chiến mã đang chở đầy đồ đạc trên lưng và nhận ra nó ngay. Con lừa kêu lên:

    A ha! Có phải là anh đấy không, chiến mã trẻ tuổi?

    [​IMG]


    Muối Bé và Muối To

    Hạt Muối Bé nói với hạt Muối To: "Em đến chia tay chị này, em sắp được hòa trong đại dương". Muối To trố mắt: "Em dại quá, sao lại để đánh mất mình như thế! Em muốn thì em cứ làm, chị không điên!"

    Muối To thu mình co quắp lại, nhất định không để biển hòa tan. Muối To lên bờ, sống trong vuông muối. Nó vẫn ngạo nghễ, to cứng và nhìn chúng bạn bé tí ti đầy khinh khỉnh. Thu hoạch, diêm dân gạt nó ra ngoài, xếp vào loại phế phẩm, còn những hạt muối tinh trắng kia được đội lên đầu, hay bê bên lưng rồi đóng vào bao sạch đẹp.. Lần đầu tiên Muối To thấy mình bị xúc phạm!

    Sau một thời gian lăn lóc hết xó chợ này đến xó chợ khác, cuối cùng người ta cho nó vào nồi cám heo. Phải hóa thân phục vụ cho lũ heo dơ bẩn này ư? Thật xấu hổ! Lòng kiêu hãnh không cho phép nó "tế thân" cho lũ heo hạ tiện. Nó thu mình co cứng hơn, mặc cho nước sôi trăm độ cũng không lấy được, dù là cái vảy da của nó.

    Khi rửa máng heo, người ta phát hiện ra nó, và chẳng cần nghĩ suy, ném nó ra đường lộ. Người người qua lại đạp lên nó.

    Trời đổ mưa, Muối Bé, bây giờ là hạt mưa, gặp lại Muối To thì mừng rỡ, ngạc nhiên: "Ôi chị Muối To của em, sao chị lại nằm trơ trốc một mình ở chốn này!"

    Muối To sụt sùi kể: "Số kiếp của chị khổ lắm, tủi nhục lắm.. hư, hư.. còn em sống thế nào?"

    "Tuyệt lắm chị ơi!" – Muối Bé hí hửng – "Khi em hòa tan trong nước biển, em được bay lên trời, thỏa thích ngắm Trái đất trên cao, đẹp lắm. Sau đó em thành mưa tưới mát cho Trái đất thêm xanh tươi. Chưa hết, em còn đi chu du nhiều nơi trên Trái đất trước khi về biển, chuẩn bị một hành trình tuyệt vời khác.. Thôi em chào chị, em phải đi để sớm về với cội nguồn".

    Nhìn Muối Bé hòa mình với dòng chảy, xa dần.. bỗng dưng Muối To thèm khát cuộc sống như Muối Bé, muốn hòa tan, hòa tan.. Nhưng.. chao ôi, quá muộn rồi! Nó đã trở thành sỏi đá, mãi sống trong cô đơn, mãi bị người ta chà đạp!

    [​IMG]

    Cây Chò kiêu ngạo

    Có một cây Chò cao lớn mọc chon von trên đỉnh núi. Cành lá xum xuê rợp bóng cả một vùng.

    Sẽ vui vẻ biết bao nhiêu nếu chẳng có một ngày, cây Chò bỗng trở tính và đâm ra kiêu ngạo. Ðã nhiều lần, nó tỏ vẻ coi thường đám cây cỏ thấp lè tè dưới chân mình. Mỗi buổi sáng, khi mặt trời lên, thấy bóng mình đổ dài bao phủ lên cả triền núi rộng lớn, nó lấy làm tự đắc.

    Nhân bữa có gió lớn, cây Chò rung cành xào xạc:

    - Hỡi dòng suối kia! Hãy chảy ngược đỉnh núi mang nước đến cho ta. Khí trời, hơi sương không đủ làm ta thỏa mãn. Mà tại sao ta lại phải dùng rễ dò tìm nước một cách vất vả trong lòng đất sỏi đá này?

    Nhưng dòng suối vẫn cứ tiếp tục xuôi dòng. Cây Chò già đùng đùng nổi giận. Ðể tỏ rõ quyền uy, nó quyết định lấp suối, buộc nước phải dâng lên đỉnh núi. Những chiếc rễ to, khoẻ nhất của cây Chò hì hục cạy bắn. Những tảng đá trắng bị bẩy bật ra khỏi vách núi, lăn ầm ầm xuống lòng khe. Chúng mặc sức xô húc, nghiền nát những gì gặp phải trên lối đi.

    Và điều khủng khiếp nhất đã xảy ra. Những tảng đá trắng trên đà lao xuống va đập vào nhau kêu tóe lửa. Ðám lá cây khô nỏ bắt lửa cháy bùng lên. Ngồi trên đỉnh núi cao, cây Chò khoái trá cười khanh khách. Nhưng chỉ một lát sau, lúc gió thổi hất ngược ngọn lửa về phía triền núi, nó không còn cười được nữa.

    Thấy cảnh khu rừng xinh đẹp bị ngọn lửa tàn phá, dòng suối bỗng động lòng thương. Nó gắng khô nhanh để biến thành hơi. Hơi nước bốc lên trời kết tụ thành những đám mây. Chẳng mấy chốc, những giọt mưa đã rơi xuống cánh rừng. Qua gốc cây Chò già, những hạt mưa tí tách thầm thì: "Ta chính là.. nước suối đây!"

    Cây Chò già hổ thẹn chỉ còn biết cúi đầu trông cậy vào những hạt mưa đang cần mẫn dập tắt ngọn lửa trên mình nó.

    [​IMG]

    Bài học về sự kiêu căng

    Tại một vườn hoa nọ có các loài hoa Hồng, Cúc, Nhài sống gần nhau. Mỗi buổi bình minh, Hồng nở nụ cười tươi đón ánh nắng mặt trời, Cúc thì chào ngày mới bằng điệu cười như mùa thu tỏa nắng còn Nhài thì tỏa hương thơm phủ khắp một vùng trời.

    Một ngày kia, có đoàn du khách đi qua, họ ghé lại gần Cúc và ngắm rồi nói: "Cúc đẹp thật nhưng chẳng có mùi thơm".

    Rồi mấy người lui lại gần Nhài ngửi và gật: "Nhài tuy thơm mà chẳng đẹp bằng Hồng"

    Hồng kiêu căng gật đầu với du khách và tự cho rằng mình là nhất, vừa đẹp lại vừa thơm. Từ đó, Hồng chơi một mình tại một góc vườn xa lánh Cúc và Nhài. Mỗi lần Cúc và Nhài chạy sang thưa chuyện thì Hồng đều xua tay tỏ ý khinh rẻ: "Các cậu không có tư cách chơi với tôi".

    Rồi một đêm, khi cơn bão ập tới, gió mưa làm bật rễ các loại cây trong vườn, Cúc và Nhài lo lắng chạy sang góc vườn tìm Hồng. Hồng bị gió quật ngã đau đớn ngồi một góc, nước mắt tan theo mưa. Nhài và Cúc mau chóng chạy tới và đỡ Hồng dậy, gai trên thân Hồng làm Cúc và Nhài chảy máu, đau xót nhưng hai bạn vẫn quyết tâm cứu bạn. Ba cô bạn nắm tay nhau vượt qua mưa gió..

    Ngày hôm sau, bình minh lên xua tan hết mọi dư âm của trận bão. Hồng chạy sang nhà hai ân nhân đã cứu mình. Hai bạn bị gai của Hồng đâm đau quá nên nằm ủ rũ, mệt mỏi.

    Hồng hối lỗi, ân hận và hứa sẽ không bao giờ kiêu căng như vậy nữa. Hồng nhận ra: "Hồng tuy thơm tho, đẹp đẽ nhưng lại có gai". Rõ ràng không có ai hoàn hảo trên đời này, sắc đẹp và hương thơm đều có thể xóa nhòa theo thời gian và không gian. Chỉ có tình bạn là bền đẹp và không gì có thể chia cắt.

    [​IMG]

    Bài học:

    Tác hại của việc kiêu ngạo có lẽ các bạn đều đã nhận thấy qua những bài học trên. Trong cuộc sống bạn nên nhớ không nên quá tự hào về bản thân, không nên để lòng kiêu căng đánh mất đi những tình cảm đáng quý. Hãy mở rộng lòng yêu thương để mỗi ngày bạn sống là một ngày có ích.
     
    Last edited by a moderator: 27 Tháng sáu 2020
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...