Ở Cổ Đại, Đàn Ông Đến Lầu Xanh Để Làm Gì?

Thảo luận trong 'Giải Trí' bắt đầu bởi Admin, 17 Tháng sáu 2019.

  1. Admin

    Admin Cho đi là còn mãi Thành viên BQT Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,831
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Vén bức màn bí mật về Trung Quốc cổ đại: Ngày xưa, đàn ông đến lầu xanh làm gì?

    Nói đến lầu xanh, chúng ta tất sẽ nghĩ tới hai từ “Kỹ viện”. Nhưng thời xưa, không phải tất cả các kỹ viện đều được gọi là “lầu xanh”, chỉ có những kỹ viện cao cấp mới được gọi là “lầu xanh”. Chúng ta thường nghĩ là vào thời đó đàn ông đến những nơi như vậy là để tìm sự “vui vẻ”, nhưng thực sự thì đàn ông đến lầu xanh để làm gì?

    [​IMG]

    Những cô gái trong lầu xanh thời xưa

    Những người ở thời kỳ hiện đại như chúng ta thường gọi kỹ viện là “lầu xanh”, thực ra vào thời cổ đại, lầu xanh vốn có nghĩa là tòa nhà có mái ngói màu xanh, nơi giành cho những người giàu có, hào hoa, vì hầu như thê thiếp của những người giàu có đều ở đây, vì thế đến thời nhà Đường, mọi người dần dần gọi nơi này là chốn "yên hoa liễu rủ".

    Nhưng vào thời xưa kỹ viện không giống như những hình ảnh dung tục như trong những tác phẩm điện ảnh, nhìn bên ngoài thì nó chỉ là một tòa nhà đơn giản hoặc là chỉ là ngôi nhà có vài gian phòng. Thực tế, đa số lầu xanh là tên gọi chung của nhà, kiến trúc bên trong rất tinh tế: phía trước cửa thường trồng cây dương, cây liễu, trước cửa sổ thường có nước chảy róc rách, trong vườn có hoa, cũng không thể thiếu được những hồ nước. Trong khuê phòng của những tiểu thư được bày biện rất cầu kỳ, các dụng cụ về cầm kỳ thi họa, bút, nghiên mực đều không thể thiếu, kèm theo đó phải có những món đồ gốm cổ, những bức bình phong ở phía trước giường cũng hết sức tinh tế.

    Con gái trong lầu xanh cũng không phải những người thấp hèn, trong số họ có những người có phẩm hạnh cao sang, hơn nữa chủ yếu là geisha, họ chỉ bán lời ca tiếng hát chứ không bán thân. Quả thật họ là những cô gái tài mạo song toàn, rất nhiều người có tài năng xuất chúng, đó là những cô gái phong trần sắc sảo như Tô Tiểu Tiểu, Ngư Huyền Cơ, Nghiêm Nhụy, Lý Hương Quân. Họ đàn hát, nhảy múa, ngâm thơ vô cùng nho nhã.

    Những cô gái xuất chúng, có tài năng tuyệt vời không phải ai cũng có cơ hội gặp được họ, không phải cứ có tiền là bạn muốn làm gì cũng được. Vì những người này sau khi giành được danh hiệu hoa khôi, đằng sau họ có rất nhiều chỗ dựa vững chắc từ những nhân vật lắm tiền nhiều của. Thường thì họ không tùy tiện gặp mặt khách. Cho dù khách có vinh hạnh gặp được họ đi chăng nữa thì cũng chỉ khách sáo, lịch sự, không dám có những hành động bất nhã.

    Những cô gái lầu xanh không phải toàn những người vô tình, từ những tư liệu lịch sử hoặc từ những tác phẩm điện ảnh, chúng ta cũng có thể thấy họ có những mối tình có thể viết thành thơ ca. Chẳng thế mà Thôi Vy, Đoạn Đông Mỹ, Lưu Tô Ca thời Tống, Đào Thuận Nhi đã quyên sinh vì chữ tình. May mắn là người yêu của họ không phải hạng bạc tình, họ đều là những người yêu sâu sắc. Nhưng cho dù thế nào đi nữa, những cô gái trong chốn lầu xanh và những đàn ông bước vào lầu xanh không dễ có được những tình cảm chân thành.


    [​IMG]


    Vậy có câu hỏi là, đàn ông thời xưa họ đến lầu xanh để làm gì? Vào thời đó lầu xanh là kỹ viện cao cấp, người thường không phải ai cũng có thể vào được, vì thế những người đến đây đều là những người có cốt cách, thậm chí là những người có địa vị cao trong xã hội, chủ yếu là văn nhân, văn sĩ, đại phu, các thương gia giàu có, các hiệp khách giang hồ, trong số đó thì chiếm đa số là văn nhân. Giữa họ là những trò chơi của cuộc đời, tiếu ngạo giang hồ, có những người gửi tình vào bóng hồng tri kỷ, họ tận hưởng sự ấm áp, nhẹ nhàng của những viên ngọc đẹp. Tất nhiên là không phải đàn ông nào đến lầu xanh cũng nảy sinh tình cảm với các cô gái ở đây, có rất nhiều văn nhân nhã sĩ đến đây chỉ để thưởng trà, ăn chút điểm tâm, tâm sự đôi điều, hoặc để nghe các cô nương hát. Có những người thì thích ngâm thơ, vẽ tranh, uống rượu, chơi cờ với các cô gái, sau đó họ đi mà không hề có bất cứ hành động bất nhã nào.

    Vậy tại sao đàn ông thời xưa lại đến lầu xanh để làm những việc này? Lẽ nào không thể ở nhà với vợ con hoặc bạn bè để tâm sự, ngâm thơ, vẽ tranh được sao? Có thể có một vài nguyên nhân sau: trước hết, có những người đàn ông có cuộc sống gia đình buồn tẻ, nhàm chán. Vì chúng ta biết rằng, thời xưa mọi người hay lưu truyền câu nói: “Phụ nữ bất tài mới là đức”. Hơn nữa hôn nhân của họ đều được định đoạt từ trước, họ không có quyền quyết định, nên họ không có chút tình cảm nào với nhau, không được tìm hiểu để thông cảm cho nhau. Theo quan niệm của thời xưa thì vợ hiền dâu đảm phải là người phụ nữ đoan chính, họ sống hòa thuận dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau (tương kính như tân, “tân” ở đây nghĩa là khách), đã là “như khách” thì làm sao có tình cảm hay lãng mạn ở đây. Còn những cô gái ở lầu xanh thì ngược lại hoàn toàn, họ có sức hấp dẫn và tràn đầy sự lãng mạn, những điều này thì người vợ không thể mang lại cho phu quân của mình. Vì thế các đấng nam nhi ngày càng thích lui tới chốn yên hoa liễu rủ.

    Ngoài ra, việc họ đến lầu xanh còn có những nguyên nhân xuất phát từ bản thân. Đặc biệt là những văn nhân mỏi mòn chờ vinh hoa mà chờ hoài chưa thấy, trên con đường họ đi còn nhiều trắc trở, thế rồi họ đến lầu xanh để trốn tránh hiện thực, suốt ngày chỉ chìm đắng trong cơn say với hi vọng có thể có được chút tình hư vô hoặc tìm được sự an ủi chân tình nào đó. Số khác lại là những người có sự nghiệp thành công, họ đến đây để tìm chút khuấy động và hưởng lạc, hoặc là để tìm một hai hồng phấn tri kỷ, để thả lòng thảnh thơi. Có những kẻ khác đến lầu xanh để kiếm chác chút đỉnh, đây cũng là một địa điểm tuyệt vời đối với họ. Là địa điểm để bạn bè tù tập, là nơi để thương thảo chuyện làm ăn của các thương gia hoặc là nơi trao đổi thông tin, tất nhiên đây cũng nơi những kẻ háo sắc thường xuyên lui tới.

    Dịch từ blog QQ
     
  2. Đang tải...
Trả lời qua Facebook
Đang tải...