Viết Lưu Bút Hay Cho Con Bạn Thân Nhất

Thảo luận trong 'Giải Trí' bắt đầu bởi Admin, 20 Tháng sáu 2019.

  1. Admin

    Admin Cho đi là còn mãi Thành viên BQT Chuyển tiền Tìm chủ đề

    Bài viết:
    Tìm chủ đề
    1,831
    Thu gọn
    Nếu bạn cảm thấy hay, hãy chia sẻ để ủng hộ tác giả
    Gửi đứa bạn thân của tao [​IMG]

    Mày à, tới giờ này tao vẫn đang ngồi đoc lại lưu bút mày viết cho tao. Tao tự hỏi ở mày có còn sự chân thành ko, hay sự thật lòng ko? Tao quý mày, và trân trọng tình ban những tháng ngày dưới mái trường! Nhớ nhữg lần gục mặt xuống bàn nói chuyện riêng trong giờ, những lần trốn học la cà, nhớ nhất là những ngày ôn thi, bao lo âu, buồn phiền nhưng đó là kỉ niệm tao nhớ nhất. Bao lâu rôi tao ko găp mày, nỗi nhớ ko da diết nhưng tao có cảm giác chênh vênh. Hơn nữa quanh mày có bao niềm vui, bạn bè mới, mày có còn nhớ đến tao? Có lẽ không?

    [​IMG]

    Viết lưu bút hay cho bạn thân nhất

    Gửi cô bạn thân đáng yêu của tôi!

    Cuộc sống là những chuỗi ngày ta phải khám phá, học hỏi. Nó yêu cầu ta phải cứng rắn, mềm mỏng. Cũng yêu cầu ta phải cố gắng và kiên cường.

    Trong cuộc sống nhiều khi ta muốn đứng sững lại, không muốn tiến tiếp về phía trước – nơi chứa đầy những chông gai, những cơn bão tố. Những lúc ấy hãy cứ làm như bạn muốn nhé nhưng đừng để nó “nuốt chửng” bạn mà hãy làm chủ nó để rồi bạn sẽ mạnh mẽ bước từng bước về phía trước. Rồi bạn sẽ thấy một cuộc sống nhiều màu sắc và còn có những điều rất “tươi đẹp” đang chờ đón.

    Tôi hy vọng bạn có thể tìm được hạnh phúc và thấy những sắc màu ấy. Hãy luôn ở cạnh tôi bạn nhé, có những lúc không nói ra nhưng tôi rất cần bạn. Chỉ cần một ánh mắt quan tâm, một cử chỉ yêu thương của bạn cũng khiến tôi ấm lòng hơn. Hãy luôn ở bên tôi, bạn nhé!

    Hãy để những trang nhật ký này làm chứng cho những tháng ngày tươi đẹp, trong sáng và hồn nhiên, làm chứng cho “tình bạn không gì thay thế” của chúng ta nhé cô bạn nhỏ nhắn, đáng yêu. “

    Viết lưu bút cho bạn cùng bàn

    ” Sắp xa nhau rồi mà không biết phải nói gì với mọi người nữa..

    Biết rằng rồi chúng ta mỗi đứa sẽ có con đường riêng cho riêng mình. Và thời điểm để chúng ta nói lời tạm biệt sắp đến vì thế sự nuối tiếc ngày càng lớn. Chỉ nghĩ tới thôi mà đã cảm thấy nhớ da diết rồi.

    Thời gian ở bên mọi người là thời gian tươi đẹp nhất trong quãng đời học sinh của tôi. Nhưng cũng có những lúc tôi thực sự buồn và thất vọng. Những lúc ấy tôi thực sự suy sụp lắm, tôi không thể suy nghĩ tốt đẹp về mọi người được. Chắc lúc ấy mọi người ghét tôi lắm nhỉ?

    Những lúc ấy tôi rất cần một người có thể lắng nghe mọi ưu phiền, có thể quan tâm để cho tôi thêm sức mạnh bước tiếp. Tôi cần một bờ vai để dựa vào để bản thân được yếu đuối, để được sự quan tâm che chở giống như bà – một đứa con gái khiến người khác nhìn là muốn bảo vệ rồi.

    Cảm ơn bà, cảm ơn bà rất nhiều – cô bạn mũm mĩm của tôi à. Khi tôi cần bà luôn ở bên cạnh lắng nghe mà không phàn nàn. Bà đã tiếp thêm cho tôi rất nhiều động lực đó bà biết không? Tôi biết rồi khoảng cách sẽ làm tôi không thể trở thành vòng tay ấm áp mỗi khi bà cần nhưng hãy nhớ tôi luôn dõi theo từng bước đi của bà. Nhớ nhé!

    Không cần biết con đường sau này sẽ phải đi thế nào, tôi chỉ cần biết bà và “lũ quỷ” luôn dõi theo tôi là tôi thấy ấm áp lắm rồi. Dù ở đâu tôi cũng sẽ luôn tới “nhóm quỷ sứ” của chúng mình. Tôi mãi yêu lũ tinh nghịch này! “

    Viết lưu bút cho Crush

    Lời tỏ tình thứ nhất

    Những lúc buồn hay phải suy nghĩ điều gì mà phải ở một mình, bạn có buồn không? Còn tôi, tôi buồn lắm. Và lúc đó tôi sẽ khóc, khóc nhiều lắm, những giọt lệ ấy chảy ngược vào bên trong. Nó đau và đâu lắm. Còn bạn, thì hay đứng một mình và khóc đúng không nhỉ?

    Dù có khó khăn hay buồn phiền thì cũng hay mỉm cười thật tươi bạn nhé. Những ngày buồn bã trước kia, quá khứ ấy hãy quên nó đi. Hãy để nó đi nhé! Đừng vì nó mà phải đứng khóc một mình. Đôi lúc ta cũng cần phải suy nghĩ nhưng đừng nghĩ nhiều quá. Mà thời gian đó nên nghe một bản nhạc, một bài hát hay đọc một cuốn sách, đạp xe một mình… Hãy làm tất cả những gì khiến mình có thể vui vẻ hơn. Nhớ điều này mày nhé! Cười nhiều hơn nhé, đừng buồn nữa!


    Lời tỏ tình thứ 2

    Cuộc sống đôi lúc thật khó khăn. Con đường ta đi đôi lúc thật ghập ghềnh và đôi lúc ta sẽ phải buồn, phải khóc nhưng đừng vì thế mà bi quan, đừng vì thế mà đánh mất nụ cười của mình nhé! Hãy vui tươi, hãy luôn yêu đời nhé!

    Lời tỏ tình thứ 3

    Nếu có một ngày, người bạn yêu thương và yêu thương bạn không ở bên cạnh bạn như lúc này đây thì bạn cũng đừng buồn mà hãy hy vọng. Hi vọng rồi chúng ta sẽ gặp lại nhau. Bạn tin điều đó không? Còn tôi thì tôi tin vì tôi biết Trái Đất này thật tròn. Dù thời gian xa cách thật lâu, dù chỉ còn một chút hi vọng nhỏ nhoi thì bạn cũng nên hi vọng và tin chúng ta sẽ gặp lại nhau bởi ” Trái Đất này không bao giờ biến dạng, tình cảm con người không bao giờ nhạt phai khi hai trái tim hướng về nhau”

    [​IMG]

    Lưu bút của con bạn thân

    Chính cống: Nữ/Nam 100%

    Tên tuổi đầy đủ: Tô Thị Thảo

    Biệt Danh: BM (nên hạn hẹp)

    Mở mắt: 15/2

    Đến nay: 15 trăng tròn

    NX (biệt danh của chunhimcon) này thế mà mình cũng là bạn thân với nhau được 4 năm rồi ấy nhỉ - cũng bằng bốn năm chúng mình quen biết nhưng.. Mình chẳng biết nói gì nữa. Chẳng hiểu sao bình thường gặp mi ta rất lắm mồm. Ấy vậy mà bây giờ viết có mấy dòng thôi làm lòng ta cứ nao nao. Ôi! Buồn quá thôi! Mình lại nghĩ đến những ngày tháng sắp tới mà lòng ngao ngán, ngán ngẩm. Dẫu có biết rằng: Tháng năm là thay đổi. Vậy mà lòng ta vẫn mãi không cho qua. Không phải không cho qua mà phải nói chính xác hơn là không muốn cho qua. Bởi tháng năm là ngắn ngủi với mỗi người đang nâng niu nó. NX biết không? Mỗi lần ngồi trong lớp BM cứ nhìn bao khắp lớp, BM nhớ lại những ngày tháng qua. BM ước gì sang năm rồi sang năm nữa chúng mình lại được ngồi với nhau như thế này. Lớp 9A chúng ta - 45 mái đầu cứ theo bước thang tiến lên 10A1, 11A1, 12A1.. Tuy nhiên BM biết ước mong vẫn là ảo vọng lên BM không dám hoàn toàn hướng về tâm mình như thế BM sẽ khóc mất - tuy nhiêm BM không phải là người dễ khóc đâu ( (: ) sến thế không biết). Rồi không biết mai sau lớp 9A chúng mình sẽ tản tác thế nào rồi sẽ có ai nhớ về mái trường năm xưa, nơi đó có thầy cô, bạn bè, có bao nhiêu kỷ niệm hồn nhiên, tươi đẹp về một thuở xưa kia. Mình không biết có đủ sức giữ lại hình ảnh tất cả các bạn lớp 9A hôm nay trong tim mình không? Nhưng mình chắc rằng hình ảnh: NX, BC, TN, C2K, G, Ơ, TL, HC. Sẽ không bao giờ mờ nhạt đi trong mình bởi vì chúng mình là bạn thân mà - hôm nay cũng vậy, ngày mai cũng vậy và mãi mãi vẫn thế. Mình không hi vọng gì hơn, chỉ mong rằng trong tim các bạn chí ít cũng có chút gì đó cho mình - thế mới không uổng công chúng ta làm bạn thân của nhau suốt 4 năm qua ( (: ) lại sến nữa rồi). NX à! Quả thực mình không muốn viết nữa đâu! Ấy vậy mà mình vẫn phải ngậm ngùi nén lòng cho khỏi khóc nấc để viết tiếp cho NX nữa đấy! Mình biết và không hề phủ nhận rằng mình không để lại ấn tượng xấu trong lòng bất cứ ai trong lớp 9A này - đó là niềm tự hào đối với mình vì ít nhất sẽ không có nỗi buồn lòng nào vướng bận trong mình. Biết lực học của mình là không đến nõi ấy vậy mà vẫn run sợ trước những ngày sắp tới tựa một cơn gió rung rinh làm xao lòng cây trinh nữ, khiến cánh hoa phải e thẹn khép mình cho kín đáo tâm tư. Mình rất cảm ơn hình cử nhân NX tặng mình hôm 8/3 vừa rồi. Nó rất có ý nghĩa - mình rất cám ơn lời chúc thầm của bạn. NX có biết mình sợ gì nhất trên đời không, đó là thời gian, nó cứ cuốn mình đi, mặc dầu mình không hề muốn vậy. Giá mình được ở lại mãi với thời gian mãi vẫn là một đứa trẻ hồn nhiên, tinh nghịch, cái tuổi đó mới vô tư trong sáng làm sao, giá mà mình không quen các bạn, sẽ không có phút chia ly này. Giá mà mình không quen ai cả, sẽ không có gì phải đớn đau, suy nghĩ. Giá mà mình là một phần vô thức sẽ chẳng khi biết nghĩ, biết lo. Giá mà mình không lớn, sẽ không phải tranh đua, ghen ghét, sẽ không phải khó nghĩ, khó xử.. Than ôi! Ngàn ngàn câu giá mà cứ thắt chặt tâm can mình, bóp nghẹt trái tim non nớt bé bỏng của mình, nó làm mình nghẹt thở, nó khiến mình như muốn vỡ lên làm ti tỉ mảnh.. Nó thật đáng sợ ghê gớm. Mình không muốn nghĩ đến nó nữa. Mình chẳng muốn nghĩ gì nữa. Mình cũng chẳng muốn viết nữa. Sợ rằng văn thơ sẽ làm một con người rắn rỏi như mình rơi lệ mất. Chưa bao giờ xúc cảm lại đến với mình mạnh mẽ như vậy. Mình đã từng chia tay gia đình, họ hàng, bạn bè trước mà chưa bao giờ có cuộc chia tay nào làm mình phải đau đớn suy nghĩ như thế này cả. NX biết không chưa có cuộc chia tay nào mình chưa từng trải qua, chưa từng nếm trải, mình chia tay gia đình, bà con xóm giềng, họ hàng.. bạn bè, trường lớp, anh em, quê hương.. Được sống như NX và các bạn hiện nay thật là hạnh phúc, bạn đang có tất cả hãy đừng để đánh mất nó để rồi lại như mình bơ vơ, lạc lõng, buồn tủi, hối hận, tuy nhiên mình cũng một phần được an ủi vì mình còn có các bạn, các bạn là niềm an ủi lớn nhất đời mình, vậy mà sắp đây mình lại phải chia tay sự an ủi đó rồi - mặc dầu mình đâu có muốn. Càng nghĩ tới cáng đau đớn lòng.. Tôi mình không viết nữa đâu, sợ rằng viết tiếp ai đọc được lại não lòng mất. Nhưng trước khi ngừng bút xin tặng NX và các bạn 1 bài thơ.

    Vấn vương, vương vấn

    Thời gian đi, khó ai ngờ

    Bốn năm phút chốc bất ngờ làm sao

    Bốn năm tựa buổi hôm nào

    Tuổi thơ còn rõ tựa sao đêm trời

    NX TN BM BC TL Ơ G C2K

    Giá tôi có dù chỉ một điều ước

    Tôi không ước cho một buổi mai sau

    Tôi sẽ ước cho những ngày gần nhất

    Bạn bè mình sẽ còn mãi bên nhau.
     
    Chỉnh sửa cuối: 20 Tháng sáu 2019
  2. Đang tải...
Từ Khóa:
Trả lời qua Facebook
Đang tải...